FANDOM


"Trí khôn của loài nấm luôn làm ta ngạc nhiên." - Ivern Ivern

Ivern Bramblefoot, được nhiều người biết đến với cái tên Thụ Thần Thân Thiện là một sinh vật kỳ lạ nửa người nửa cây lãng du khắp các khu rừng ở Runeterra, gieo mầm sự sống ở mỗi nơi ông ghé qua. Ông biết những bí mật của thiên nhiên, và kết tình bằng hữu với tất cả những gì sinh trưởng, bay lượn, hay chạy nhảy. Ivern đi giữa chốn hoang dã, truyền đạt tri thức cho bất kỳ ai ông gặp, làm tươi tốt thêm những cánh rừng, và đôi khi gửi gắm bí mật cho những chú bướm ngây thơ.

Truyền Thuyết

Ivern lore divider 02.png

Những ngày đầu của Freljord, Ivern là một chiến binh cuồng bạo với ý chí sắt đá và lòng kiên định không gì lay chuyển nổi. Tuy nhiên, ông không đủ sức mạnh chống lại tộc Iceborn – những kẻ chỉ coi Ivern cùng đồng loại là đám phàm nhân bất hạnh dám thách thức chúng. Cùng họ hàng, ông âm mưu lật đổ lũ chủ nhân phù thủy này. Ivern Tàn Bạo và quân đoàn dạn dày chinh chiến dưới quyền giương buồm từ hải cảng băng giá của Frostguard tới vùng đất xa xôi được truyền tụng là nguồn gốc của mọi ma thuật. Nếu Ivern giành được quyền năng ấy cho riêng mình, ông có thể đánh bại tộc Iceborn. Khi hạm đội khuất dần nơi chân trời, họ trôi khỏi ký ức và đi vào thần thoại, bởi không ai thấy họ nữa, và nhạt nhòa dần trong lịch sử Freljord như dấu chân trong gió tuyết mùa đông.

Đại dương kiên trì từ chối mục tiêu cao quý của họ bằng những con sóng cao ngất, làm lung lay quyết tâm của những con người kiên cường nhất. Ivern, sau khi thanh trừng nhiều kẻ hèn nhát bằng thanh kiếm của mình, đã đổ bộ lên bờ biển Ionia và đánh bại không thương tiếc sự chống trả của dân bản xứ. Người Ionia đầu hàng, và để dẫn quân Freljord đi vào cánh rừng thiêng Omikayalan, Trái Tim Của Thế Giới. Phần đông thủ hạ của Ivern nghĩ đây là món quà cho những kẻ chinh phục, dấu hiệu của lòng trung thành. Nhưng chính tại đó, trong khu vườn xanh tươi lạ thường ấy, họ đối mặt với sự kháng cự mãnh liệt nhất.

Một kẻ địch thần bí trỗi dậy. Những sinh vật kỳ quái nửa người nửa thú săn đuổi đoàn quân ngày một ít dần, truy cùng diệt tận đám xâm lược. Không nao núng, Ivern dẫn dắt chỗ tàn binh ít ỏi tìm được thứ thiêng liêng nhất với người Ionia: Liễu Thần, một cái cây khổng lồ phủ đầy lá tỏa sáng màu lục ánh vàng. Trong lúc đám tay chân bị tàn sát trong đợt công kích cuối cùng, Ivern đứng sững bên cây thần. Khao khát đập tan ý chí quân thù, ông nắm chắc cây rìu chiến và bổ vào cái cây với sức mạnh của mười người. Ông không thấy tác động gì. Ông không cảm thấy gì cả. Chỉ có ánh sáng chói mắt khi ông đốn hạ cây Liễu Thần và dập tắt mọi sức sống trong nó.

Chuyện xảy ra tiếp theo còn lạ lùng hơn – tay ông hòa làm một với cây rìu chiến và lớp gỗ của Liễu Thần. Tứ chi ông kéo dài ra, đầy mấu và xù xì thô ráp. Ông bất lực đứng đó khi phần còn lại của cơ thể biến đổi dần. Trong thoáng chốc, ông đã cao đến mười thước, ngó xuống chiến trường nơi những đồng đội đã bị sát hại. Ông không thấy tim mình đập, nhưng ông đã thức tỉnh và giác ngộ.

Ông nghe một giọng nói sâu bên trong. "Quan sát", nó nói.

Sau vài giây, những thi thể tan biến khi từng đoàn nấm sặc sỡ mọc lên. Thịt thành nguồn thức ăn cho chim chóc và thú rừng. Xương mục thành đất đai màu mỡ. Hạt trái cây những kẻ chinh phục ăn đâm chồi tươi tốt. Những ngọn đồi nhấp nhô như lá phổi dần được dưỡng khí tràn đầy. Lá và cánh hoa rung rinh như những trái tim đủ màu sắc. Từ quang cảnh chết chóc xung quanh ông, sự sống bùng nổ theo những cách khó ai tin nổi.

Ivern chưa bao giờ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp nhường ấy. Sự sống muôn hình vạn trạng quấn quít lấy nhau như một nút thắt không mong được tháo gỡ. Ông nhớ lại những sai lầm quá khứ, những hành động tàn bạo với kẻ khác, và thấy cảm giác buồn phiền ngập tràn.

Ông than khóc, những giọt lệ như sương mai trút xuống lớp vỏ cây và lá xanh giờ đã bao phủ khắp cơ thể. "Ta biến thành Liễu Thần rồi sao?" ông tự hỏi.

Rồi giọng nói bên trong Ivern nói cho một điều mới mẻ. “Lắng nghe” ,nó nói. Ông làm theo.

Mới đầu, ông chẳng nghe được gì. Và rồi: tiếng rên rỉ của vô số động vật, tiếng than van của sông suối, tiếng kêu khóc của cây cối và tiếng nhỏ lệ của rêu mốc. Chúng cất lên khúc ai ca cho cây Liễu Thần. Cảm giác hối hận quét qua người Ivern, ông khóc lớn xin tha thứ. Một chú sóc tí hon rúc dưới chân ông. Ông thấy các sinh vật xung quanh nhìn mình chằm chằm. Thực vật vươn rễ chạm tới ông. Cả thiên nhiên hướng vào ông, và hơi ấm thứ tha truyền tới.

Cuối cùng, khi Ivern dời bước, hơn một thế kỷ đã trôi qua và thế giới đã đổi mới. Cảnh bạo lực và tàn nhẫn trong con người cũ dội lại trong tim ông. Ông sẽ không bao giờ quay lại làm một kẻ gieo rắc sự hủy diệt như thế nữa. Ông thậm chí còn hỏi giọng nói bên trong mình, tại sao lại là ông? Tại sao ông là được khoan dung?

Giọng nói cất lên lần thứ ba. “Sinh trưởng”, nó bảo.

Ông khó hiểu. Ông phải sinh trưởng hay giúp thế giới này sinh trưởng đây? Ông quyết định chắc là làm cả hai; sau tất cả, có ai không được hưởng lợi khi sinh trưởng thêm đâu? Ivern nhìn vào chính mình, làn da như vỏ cây, nấm phủ trên cánh tay, gia đình sóc trú ngụ trong nơi ông vốn dùng để bao kiếm. Cơ thể mới làm ông sững sờ. Ông thấy mình có thể cắm chân sâu xuống lòng đất và trò chuyện cùng rễ cây và côn trùng: thậm chí bùn đất cũng góp ý kiến của chúng!

Ivern thấy mình nên khởi đầu bằng cách làm quen với tất cả cư dân trên thế giới, và ông làm thế. Mất vài thế kỉ – chính xác là bao nhiêu thì Ivern cũng chẳng nói được, vì khi người ta vui vẻ thì thời gian trôi thật nhanh. Ông đi khắp thế giới và kết tình bằng hữu thân thiết với mọi sinh vật đủ loại kích thước. Ông quan sát những điểm yếu của chúng, thích thú tìm hiểu thói quen của chúng, và thỉnh thoảng cũng ra tay giúp đỡ. Ông rút ngắn quãng đường chú sâu nhỏ phải đi, đùa giỡn với những bụi gai đỏ tinh nghịch, và vui cười cùng các trưởng lão nấm. Mỗi nơi Ivern đến, rừng cây đâm chồi nảy lộc trong mùa xuân bất diệt và thú vật chung sống hòa hợp cùng nhau.

Nhiều dịp, ông giải cứu những sinh vật bị đám thú săn mồi vô tâm làm bị thương. Và trong một dịp như thế, ông bắt gặp một cô người đá tội nghiệp đang nằm bên bờ cái chết. Ông làm cho cô một trái tim mới từ sỏi. Theo truyền thống của mọi loài có nguồn gốc khoáng thạch, cô người đá trở thành người bạn trung thành của Ivern. Ông đặt tên cô là Daisy, theo tên loài hoa không hiểu sao mọc được trên người cô. Từ đó đến giờ, nếu Ivern bị đe dọa, cô sẽ ngay lập tức chạy đến bên ông.

Đôi khi, ông chạm trán con người, và hầu hết họ đều tương đối hiền hòa. Họ gọi ông là Bramblefoot hay Thụ Thần Thân Thiện và lưu truyền những câu chuyện về sự tử tế đến lạ lùng của ông. Nhưng, họ lấy mới nhiều hơn cho đi làm sao, họ mới tàn nhẫn và “người” làm sao. Ivern nản lòng, và ông không bầu bạn cùng họ nữa.

Rồi giọng nói trong ông cất lên lần thứ tư.

“Thể hiện” nó nói.

Ivern rời khu rừng và du hành ra ngoài thế giới tràn ngập nhân loại. Quyết tâm ngày xưa trở lại, nhưng lần này không phải bị ác tâm hay tàn nhẫn thôi thúc. Một ngày, ông hy vọng sẽ thay thế được những gì ông đã tước đoạt. Nếu được gọi là Liễu Thần mới, ông cần phải vun trồng nhân tính, giúp họ quan sát, lắng nghe, và sinh trưởng. Vốn từng là con người, Ivern biết chuyện này sẽ không dễ dàng, nên ông mỉm cười và tự thách thức mình hoàn thành nhiệm vụ đó trước ngày mặt trời tan biến. Ông biết ông có đủ thời gian.

Món Quà Nọc Độc

Với đa số người, một trăm năm là quãng thời gian thật dài. Trong một thế kỷ, người ta có thể khám phá cả thế giới, gặp hàng nghìn người, hoặc hoàn thành vô số tác phẩm nghệ thuật. Ai cũng dễ dàng cho rằng đứng một chỗ suốt trăm năm quả là lãng phí khủng khiếp. Nhưng chính trong lúc đó, Ivern Ivern Bramblefoot lại đạt được nhiều thứ hơn bất kỳ ai.

Chẳng hạn, ông đã hòa giải một cuộc tranh cãi lâu đời giữa hội địa y và tảng đá cộng sinh cùng chúng, giúp từng thế hệ sóc tìm lại hạt dẻ bị bỏ quên, dỗ dành một nàng sói đơn độc trở về với bầy, dù họ từng gọi tiếng tru của cô là “inh tai.”

Ngón chân Ivern đâm sâu xuống lớp đất mềm, luồn lách giữa những thân củ dày đặc và lũ giun đất thờ ơ để cuốn lấy bộ rễ các cây cổ thụ, và khu rừng quanh ông nở rộ. Tất nhiên còn có nhiều nữa, nhưng những ví dụ trên là quá đủ để minh chứng cho một thế kỷ làm việc chăm chỉ rồi.

Mọi chuyện vẫn thuận buồm xuôi gió đến khi đám nguyệt quế bắt đầu thì thầm về những công việc hắc ám ngoài bìa rừng.

Thợ săn! họ hét lên qua bộ rễ, cảnh báo cả nửa cánh rừng.

Ivern biết nguyệt quế là loài dễ lo lắng, họ rung lá lên hoảng loạn chỉ vì một con sên bò qua, và sau cùng, săn bắt cũng không quá tệ, vì chẳng nên lãng phí hay bỏ qua thứ gì trong vòng đời cả. Nhưng đám nguyệt quế làm bầy chim cổ đỏ nghĩ ngợi, rồi đến lượt chúng kể cho đàn bướm. Nếu đàn bướm biết chuyện, thì cả khu rừng cũng biết.

Ivern đứng dậy, vỗ về đàn kiến có tổ vừa bị ông làm xê dịch, rồi vừa đi vừa rũ lớp vỏ cây bong tróc. Càng tiến bước xuyên qua khu rừng, tiếng báo động càng ồn ào hơn.

Ba tên, lũ sóc liến thoắng.

Đôi mắt như hai vầng trăng máu, đám cua kỳ cục lắp bắp từ nơi ẩn náu.

Bọn chim cắt thề rằng những thợ săn này đang lùng kiếm trứng của chúng. Hoa cúc ngà lo sợ cho những cánh hoa mỏng manh – và khiến cho Daisy!.png Daisy, người rất yêu mến những bông hoa của mình, lo lắng. Ivern trấn tĩnh từng người, và giục họ đi trốn đến khi rắc rối qua đi. Ông vờ không nhận ra Daisy đang theo sau, vì cô nghĩ mình đi lại rất khẽ khàng.

Ông thấy một con shagyak tám sừng nằm chết trên thảm cỏ. Ba mũi tên cắm sâu vào cổ. Một giọt lệ trào ra khỏi đôi mắt Ivern, và chú sóc ông đặt tên là Mikkus bò lên ngực Thụ Thần Thân Thiện và lau nó khỏi gò má ông an ủi.

“Thợ săn lấy thịt làm thức ăn”, Ivern nói lớn. “Thợ săn chế tác xương làm đồ chơi và công cụ. Thợ săn lấy lông làm quần áo và thuộc da làm giày.”

Thi thể nằm đó đã mất đi tám cái sừng lấp lánh ánh ngọc trai. Ivern chạm xuống đất, và một vòng cúc dại Người Bạn Của Rừng Già.png nở rộ quanh con shagyak đã qua đời. Ông thấy một con rắn lục vảy đá trườn đi. Rắn lục vảy đá thông minh trước tuổi nhiều.

“Aaaaan toàn chưa?” con rắn rít hỏi.

Ivern biết lũ rắn thường xấu hổ vì nói lắp và từng tránh dùng những âm khó đọc. Ông đã thách họ sử dụng những từ họ sợ nhất, nhưng họ nằm lòng bài học đó và giờ chỉ nói những từ khó phát âm.

Loài rắn thường đạt được những thành tựu quá mức tưởng tượng.

“An toàn rồi, cậu bé.” Sinh vật tội nghiệp này hẳn đã chứng kiến tất cả. “Cuộn mình ở đây và trông chừng con shagyak cho ta nhé”, Ivern bảo nhóc rắn lục. “Ta sẽ trở lại sau khi làm rõ chuyện này.”

Ivern lore divider 01.png

Sừng shagyak kêu lách cách không ngừng mỗi bước Risbell đi, đến nỗi cô phải dừng lại buộc túm chúng vào để tiếng ồn không dọa những con mồi sắp tới chạy mất. Trên thượng nguồn, những cái sừng này đáng giá cả gia tài. Dân thành thị trả giá cao cho những phương thuốc kỳ quặc lắm.

Niko, cô thợ săn hàm vuông chột mắt, phát hiện ra một loạt dấu móng guốc shagyak nữa. Cô quay lại gọi Eddo, gã thị dân giàu có với cây cung xương cá voi. Nụ cười đầy răng và đôi mắt hiểm độc của Eddo khiến Risbell, người trẻ tuổi nhất trong đoàn, rùng mình.

Phía trước, trên trảng cỏ, một con shagyak nữa đang nhấm nháp loại thức ăn yêu thích của nó. Ba thợ săn chầm chậm tiến lại, lặng thinh, không làm xào xạc dẫu chỉ một cái lá.

Đồng loạt, cả ba giương cung lên và ngắm kỹ. Đầu con shagyak vẫn cúi thấp, từ từ tận hưởng bữa tối, để lộ ra mấu thịt trên cổ. Khi bị xuyên qua, cái bướu đó sẽ giữ cho máu chảy trong khi các thợ săn cắt sừng con vật. Giữ cho con shagyak còn sống khi thu hoạch sừng là rất quan trọng để tăng hiệu lực của nó, Eddo đã nói vậy.

Mồ hôi nhỏ giọt xuống cổ cô khi chờ đợi con shagyak ngẩng đầu lên. Vừa đúng lúc ấy, lớp cỏ trên trảng chợt Kiến Tạo Bụi.png mọc cao bất thường, từ xâm xấp mắt cả đến quá đầu người trong nháy mắt. Ngọn cỏ vươn về hướng mặt trời, hoa nở rộ hàng hàng lớp lớp. Bức tường thực vật hoàn toàn che phủ con shagyak.

Eddo buông rơi cây cung. Con mắt lành lặn của Niko nhìn chòng chọc như muốn lồi ra. Mũi tên của Risbell bất cẩn bay vụt vào không trung. Cô không ra lệnh cho ngón tay buông dây. Cô hoảng sợ tựa lưng vào cái cây gần nhất.

“Tôi đã bảo khu rừng này bị nguyền rủa mà” Risbell lẩm bẩm. “Chúng ta phải đi ngay.”

“Tôi từng đối đầu với yêu thuật trước đây rồi,” Niko nói. “Cứ làm theo lối cũ thôi.”

Cô cho tên vào bao và rút ra con dao găm dài nơi thắt lưng.

Eddo làm theo. Cả hai bảo Risbell ở lại trông coi đám sừng rồi lẳng lặng biến mất sau bức tường cỏ. Cô nín thở chờ đợi, nhưng không thể nghe nổi tiếng chân của họ. Một ngày, cô hy vọng mình có được sự im lặng chết chóc như các bạn đồng hành. Tuy nhiên, cô vẫn không thể rũ bỏ cảm giác rằng bức tường trước mặt chính là một lời cảnh báo. Bà cô từng kể chuyện về những sinh vật ma thuật kỳ quái lang thang trên thế giới này, và giờ những câu chuyện ấy lại gợi về. Chuyện cho trẻ con thôi mà, cô tự nhắc mình.

Một âm thanh lạ lùng vọng qua trảng cỏ. Không phải tiếng kêu của shagyak, mà là tiếng đá nên lên mặt đất thình thịch. Dù cái gì gây ra âm thanh đó, nó cũng đủ để khiến Eddo và Niko bỏ chạy trối chết khỏi bụi cỏ. Da họ tái nhợt, đôi mắt mở lớn. Rồi có thấy thứ đã khiến hai người bạn đường tháo thân.

Một bông hoa cúc ngà nhảy múa phía trên ngọn cỏ. Cảnh tượng thật khó hiểu.

Rồi Risbell nhận ra nó đang đến gần hơn. Cỏ rẽ ra, để lộ một người khổng lồ đá phủ đầy rêu. Một thể sống bằng hoa cương, cực kỳ mạnh mẽ và đi theo nhịp điệu. Risbell đang choáng váng chưa biết chuyện gì xảy ra thì một giọng nói điềm tĩnh gọi tên sinh vật đó.

“Daisy! Cẩn thận chứ. Và... nhẹ nhàng thôi!”

Risbell túm lấy túi ngà, chạy theo Niko và Eddo, cố gắng nhớ lại con đường dẫn về nơi họ cắm trại. Sau mỗi thân cây, một bức tường cỏ mới lại Kiến Tạo Bụi.png mọc lên. Có gì đó rình rập bên trong đám cỏ, giẫm đạp lên lớp lá cây, và cười khúc khích khi Risbell quay vòng vòng tìm lối ra. Cô đơn độc giữa khu rừng là, dưới mỗi cái cây, cỏ lại trỗi dậy gần như tức thời.

Risbell nhận ra mình đã bị lùa đi y như cách bà cô dùng để chăn cừu. Biết rõ mình đang dấn thân vào một cái bẫy, Risbell nhún vai và đi theo đám cỏ.

Ivern lore divider 01.png

Ivern quan sát cô thợ săn trẻ tuổi bước ra khỏi mê cung cỏ và lại gần thi thể con shagyak. Sinh vật tội nghiệp kia trông hoảng sợ lắm. Cô ta rõ ràng chưa từng thấy ai hay cái gì giống ông trước đây. Ông cố tỏ ra nhã nhặn, nhưng con người có xu hướng phản ứng quá cá nhân.

“Vui lòng đừng hoảng sợ. Trừ khi đó là bản tính của cô. Trong trường hợp đó, cứ hoảng sợ đi. Tôi sẽ đợi. Không phiền gì đâu.”

Ivern không có ý làm ai hoảng sợ cả. Nhưng làm sao giải thích cho họ hiểu được chứ.

“Làm đi”, Risbell nói, giọng cô run rẩy. “Tôi đã xâm phạm, tôi biết. Tôi đặt mình dưới lòng khoan dung của ngài. Hãy làm nhanh đi.”

“Nhanh?” Ivern nhún vai. “Chắc chắn rồi. Tôi không thấy cô có chỗ nào tốt hơn để đi cả. Tốt thôi.”

Cô gái nhắm mắt lại và ngẩng cao đầu, để lộ cổ. Cô lần tay xuống bao kiếm nơi thắt lưng và nắm chặt thanh đao. Nếu hắn đến, sẽ có bất ngờ đấy.

“Nhưng tôi chỉ muốn biết tại sao”, Ivern vui vẻ nói. Ông chỉ những ngón tay như cành cây vào xác con shagyak. Tay ông vươn dài hơn, chạm đến lưng con thú và nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông dính máu.

Risbell rút dao ra và thấy đauđộc nhất trên toàn Aulderwood.

Phần vì tức gi' nhói nơi mắt cá. Cảm giác lạnh lẽo lan lên chân cô. Khi nhìn xuống, cô thấy thủ phạm: con rắn lục vảy đá, loài ận, phần vì bản năng, cô bổ xuống con rắn.

“Không!” Ivern hét lớn.

Rễ Rắc Rối.png Rễ cây mọc lên từ đất và túm lấy tay cô, ngăn lại đòn đánh. Chúng quấn quanh cổ tay, mắt cá và đầu gối cô. Cô buông rơi con dao trong lúc vùng vẫy thoát ra.

“Tôi sắp chết!” cô hét. Chất độc lạnh lẽo đã lan qua đầu gối.

Con rắn trườn đến dưới chân Ivern và leo lên ngươi ông đến khi biến mất dưới nách. Nó hiện ra từ phía sau đầu ông, cuộn mình quanh một nhánh cây và thè cái lưỡi chẻ ra liếm tai Ivern.

“Xxxxxin lỗi”, con rắn rít lên. “Gggggiật mình.”

"Làm ơn”, Risbell nói. “Giúp tôi.”

Ivern nghĩ mất một giây.

“À vâng!” Đôi mắt ông ta sáng lên. “Có một thứ yêu mến shagyak. Đặc biệt là những con đã chết.

“Và vui lòng tha lỗi cho Syrus; nó vừa mới sinh và không biết cách kiểm soát nọc độc. Tôi e nó đã cho cô nguyên liều rồi. Nó nhờ tôi bảo cô nó rất xin lỗi. Cô làm nó giật mình và nó hành động thuần túy theo bản năng thôi,” Ivern nói. “Giờ, quan sát nhé.”

Người cây quỳ xuống trước xác con shagyak, nhắm mắt lại, và ngân nga một khúc ca sâu lắng. Đôi tay ông đặt trên đất, ngón tay xòe rộng. Tia sáng xanh đổ từ trên đầu xuống cánh tay, rồi xuống mặt đất. Nấm mọc lên từ thi thể, mới đầu nhỏ, xong lớn dần trong lúc xác con shagyak phân hủy. Rất nhanh, chỉ còn lông, xương và một quân đoàn nấm tím.

“À, nấm chữa chích,” Ivern thở phào. Ông nhẹ nhàng nhổ một cây. “Luôn luôn đúng lúc.”

Dây leo rút khỏi người Risbell. Cô đổ xuống một đống. Đôi tay ngay lập tức ôm lấy trái tim. Nọc rắn lục đã lan đến ngực.

“Ăn cái này đi”, Ivern nói, đưa cây nấm tím cho cô gái đang hấp hối. “Nó không ngon lắm, nhưng cũng không đến nỗi quá dở đâu.”

Risbell không hiểu lão người cây kỳ lạ này định làm gì, nhưng lúc này cô đâu có nhiều lựa chọn. Giọng nói vọng lại từ quá khứ. Bà của cô. Tin vào thiên nhiên đi; Thụ Thần Thân Thiện không bao giờ dẫn con đi sai đường đâu.

Cô chộp lấy cây nấm từ tay Ivern. Nó có vị như trà đắng và phù sa; bữa ăn cuối cùng đáng thất vọng. Rồi cái lạnh như băng quanh tim cô tan ra và rút dần. Trong vài phút, chân cô lại cử động được.

Trong lúc cô hồi phục, Ivern làm một bài thuốc bằng lá, nhựa cây, và nước từ suối nguồn ông tìm ra bằng ngón chân. Ông đổ nó vào cái tổ chim cắt thả xuống tay.

“Là ông đúng không? Thụ Thần Thân Thiện.”

Ivern nhún vai như thể không biết. “Cô biết chúng ta làm gì ở đây được không?” ông nói, hướng sự chú ý sang đống xương shagyak. “Rêu luôn thích những chỗ thế này.”

Ngay khi ông nói thế, một tấm thảm rêu dày phủ lên đống xương. Cùng với nấm, chúng khiến cảnh tượng tang thương trước đó trở nên tươi đẹp.

“Sheldon sẽ thích những gì diễn ra với bộ xương của nó. Lửng sẽ dùng xương sườn của nó làm chỗ trú bão mùa thu. Không gì bị lãng phí cả,” Ivern nói, hướng sự chú ý sang Risbell. “Nghe có vẻ vô lý, nhưng lại hợp lý đến hoàn hảo. Nếu nó không chết, thì cô sẽ không sống.”

“Chúng tôi chỉ muốn sừng,” Risbell nói. Cô cúi gằm mặt xuống vì xấu hổ. “Người giàu muốn có chúng. Sẵn sàng trả hậu hĩ.”

“Ta vẫn nhớ tiền. Nó hiếm khi là một động lực tốt.”

“Tôi biết chúng tôi không nên làm điều đó. Bà tôi từng bảo tôi rằng nếu phải xuống tay, con phải tận dụng tất cả để vinh danh con vật đó.”

“Tôi mong được gặp bà cô lắm,” Ivern nói.

“Bà đã về với đất rồi.”

“Và đất vinh danh bà.”

“Tôi rất tiếc,” Risbell nói sau một thoáng im lặng.

“Mọi sự sống đều đáng quý.” Sự ân cần, ấm áp và khoan dung trong giọng nói của Ivern khiến Risbell bật khóc. Ivern vỗ nhẹ lên đầu cô. “Tôi có thể đã không tự mình xử lý tốt mọi chuyện. Tôi có rất nhiều điều để nhớ về con người, và có rất nhiều điều tôi quên mình đã từng học được.”

Ivern giúp Risbell đứng dậy.

“Tôi phải đi đây. Tôi đã hứa với nòng nọc Hồ Phương Nam rằng tôi sẽ giám sát cuộc bầu chọn vua lá súng. Một cuộc đua gay cấn đấy.”

Ivern lore divider 01.png

Một lát sau, Risbell rời khỏi rặng cây gần sông. Sau khi hớp vài ngụm nước, cô đào một cái hố và nhẹ nhàng đặt đống sừng shagyak vào trong. Cô bốc một nắm đất và ngân nga những lời nguyện cầu danh dự mà bà cô đã dạy. Cô lặp lại nghi lễ đến khi đám sừng được chôn lấp. Rồi cô cúi đầu tỏ lòng tôn kính và rời đi.

Từ sâu trong rừng Aulderwood, Ivern mỉm cười trước cử chỉ ấy. Đàn shagyak sẽ tự hào lắm đây.

Người Bạn Của Rừng Già
"Mọi sự sống đều đáng quý."


Ivern Friend of the Forest New Champion Teaser – League of Legends00:41

Ivern Friend of the Forest New Champion Teaser – League of Legends

Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.

Vòng quanh Wikia

Wikia ngẫu nhiên